Thấy gì qua BREXIT (Britain Exit*): Đánh giá toàn cầu về cuộc trưng cầu dân ý tại Vương quốc Anh

*Britain Exit: thảo luận về việc nước Anh rời khỏi liên minh châu Âu.

Các chiến dịch chính trị ở Anh thường được thực hiện trên mục tiêu chung là rút khỏi liên minh Châu Âu (LMCA). Năm 2014, Đảng Độc lập, phản đối liên minh Châu Âu, trở thành đảng chính trị lớn nhất nước Anh tại Nghị viện châu Âu. Mặc dù Thủ tướng Anh David Cameron đã thể hiện sự không đồng thuận với yêu cầu rút khỏi LMCA trong cuộc trưng cầu dân ý năm 2012, lời hứa về việc bỏ phiếu về đề xuất này trước năm 2017 là một phần quan trọng trong chiến dịch tái bầu cử của ông. Việc bỏ phiếu, dự kiến diễn ra ngày 23 tháng 6 năm 2016, sẽ có tác động sâu sắc đến LMCA và thế giới, dù kết quả có thế nào. 

Sir Graham Watson, cựu ủy viên nghị viện châu Âu đến từ Vương quốc Anh, đã đưa ra 3 giai đoạn về cuộc tranh luận nước Anh có rút ra khỏi LMCA không, giai đoạn đầu diễn ra sau khi cuộc tổng tranh cử tại Anh vào hè năm 2015; giai đoạn thứ hai diễn ra khi các chiến dịch ủng hộ hay chống lại thực sự sâu rộng trên cả nước; và giai đoạn cuối bắt đâu sau khi các cuộc bầu cử tại địa phương diễn ra vào 5/5/2016. Hiển nhiên cho đến giờ Thủ tướng Anh David Cameron đã giành thắng lợi trong việc giữ nước Anh lại ở LMCA, nhưng sự lạc quan này lại phụ thuộc vào chiến dịch tranh cử của ông đang diễn ra lúc này đến ngày trưng cầu dân ý vào 23/6. Ông có được lợi thế là đảng đối lập đã không đưa ra quan điểm thuyết phục về việc nước Anh sẽ tốt hơn thế nào nếu ra khỏi LMCA.

Các yếu tố bên ngoài phải hết sức được chú ý, và mối đe dọa hiện hữu nhất trong số các yếu tố này, chẳng hạn như ISIS, luôn nung nấu ý định gây hỗn loạn từ lúc này đến khi cuộc bỏ phiếu diễn ra. Bất kỳ hành vi khủng bố nào ở châu Âu đều sẽ có ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc bỏ phiếu; và cần chú ý là hệ quả tức thì của vụ tấn công tại Brussels, sự ủng hộ nước Anh rời khỏi LMCA lên đến 45 phần trăm. Và trong những tuyên bố gần đây của Cao ủy châu Âu đề xuất miễn visa cho người du lịch có quốc tịch Thổ Nhĩ Kỳ vào các nước LMCA để đổi lấy việc Thổ Nhĩ Kỳ hỗ trợ kiểm soát người nhập cư và tị nạn từ Hy Lạp, đã ủng hộ quan điểm rời khỏi LMCA. Quyết định này gây nhiều tranh luận tại Anh, nơi những người ủng hộ việc rời khỏi LMCA là những người quan ngại về kiểm soát biên giới lỏng lẻo.

Một yếu tố khác cần xem xét là thành phần tham gia bỏ phiếu, điều trông có vẻ phản logic trong một cuộc tổng tuyển cử. Những cử tri lớn tuổi có xu hướng ủng hộ việc rời khỏi LMCA, trong khi các cử tri trẻ hơn lại muốn nước Anh ở lại. Tuy nhiên, xu hướng bỏ phiếu lại diễn ra ở thế hệ lớn tuổi hơn so với thế hệ trẻ, củng cố thêm (buttress) trào lưu mong muốn nước Anh rời khỏi LMCA. Về thành phần trình độ giáo dục, người càng học cao có xu hướng muốn nước Anh ở lại, và Thủ tướng Anh có đa số các học giả đứng về phía mình. Những người có trình độ giáo dục thấp hơn và ít đi du lịch nước ngoài – được gọi là “kẻ thua cuộc” từ toàn cầu hóa – rất giận dữ với chính phủ và cho rằng thu nhập thực tế của họ không tăng kể từ năm 1980, đổ dầu vào lửa cho ý muốn nước Anh rời khỏi LMCA.

Trong chuyến thăm gần đây của Tổng thống Obama đến Anh, và những quan điểm của ông về việc nước Anh rút khỏi LMCA, nhìn chung khá hữu ích với Thủ tướng Anh. Thông điệp của Obama cho rằng việc rời khỏi LMCA của nước Anh sẽ khiến nước Anh tụt lại phía sau các thương vụ về thương mại với Mỹ vốn tỏ ra có hiệu quả. Quan điểm của Obama ủng hộ 1 LMCA thống nhất hoàn chỉnh ít nhiều đã lôi kéo thêm nhiều người từng có ý định bỏ phiếu thuận để nước Anh rời khỏi LMCA. Những góp ý của Obama đặc biệt nhạy cảm và dường như biến cuộc tranh luận nghiêng dần về phía Thủ tướng Cameron. Trong khi vài tờ báo lá cải xem nhẹ những góp ý này, cho rằng làm xáo trộn chính trường nước Anh, đa số các tờ báo khác lại tán dương các khuyến nghị quan trọng của Obama.

Tim Roemer, cựu nghị sỹ Hoa Kỳ và cựu đại sứ Mỹ tại Ấn Độ, đánh giá về những lý do địa chính trị và chiến lược để nước Anh tiếp tục ở lại cùng LMCA. Về phương diện khủng bố, phản ứng sau 1 số vụ tấn công gần đây ở Pháp và Bỉ, hai quốc gia thân cận với Mỹ, cho thấy tầm quan trọng của việc cùng nhau hợp lực đối diện với hiểm họa khủng bố toàn cầu. Để đánh bại chủ nghĩa khủng bố, đặc biệt quan trọng khi cùng chia sẻ thông tin mật thám và nỗ lực thực hiện các biện pháp pháp lý. Thêm vào đó, bất kỳ sự bất ổn nào ở LMCA và khối NATO đều sẽ gửi đi thông điệp đáng lo ngại đến các phần tử thích tạo ra sự hỗn độn. Bất ổn kinh tế từ việc nước Anh rút khỏi LMCA chắc chắn sẽ dẫn tới sụt giảm tăng trưởng và tỷ lệ thất nghiệp cao ở Anh và LMCA. Trong khi Obama nhấn mạnh đến niềm hy vọng quan hệ giữa Anh và LMCA sẽ mãi bến chặt, thông điệp đưa ra rất rõ ràng là Mỹ sẽ đàm phán với LMCA trước tiên về những vấn đề thương mại như TTIP (và nước Anh sẽ tụt lại sau trong các vòng đàm phán này).

Tổng thống Obama đã dành nhiều thời gian và những gì ông hiện có cho vấn đề hiện tại của nước Anh. Ông đã công du đến London nhiều lần, nơi ông đã nói rõ với người Anh về quan điểm của mình, trong khi vẫn cẩn trọng về sự nhạy cảm chính trị của nước này về chủ quyền của nước Anh. Sau đó ông còn đến Hannover, Đức để phát biểu về ảnh hưởng to lớn sẽ xảy đến khi nước anh rời khỏi LMCA, về Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (gọi tắt là NATO), thương mại, và nhập cư.

Quay trở lại Ấn Độ, Đại sứ Roemer cho rằng nước Anh được xem là cửa ngõ châu Âu với thương mại của Ấn Độ, trong đó London trở thành cầu nối với các nước châu Âu. Ảnh hưởng của nước Anh lên kinh tế Ấn Độ là rất nổi bật: 800 doanh nghiệp Ấn Độ tại Anh tạo ra 110,000 công ăn việc làm; Ấn Độ là nhà đầu tư nước ngoài lớn thứ 3 vào Anh, sau Mỹ và Pháp; năm 2014, đầu tư Ấn Độ vào Anh tăng 64%, và Liên đoàn các phòng Thương mại Ấn Độ đã cảnh bảo sự bất ổn lớn sẽ xảy ra cho cộng đồng thương mại/đầu tư của Ấn Độ nếu Anh rời khỏi LMCA. Cuộc tranh luận Brexit đã gây ra nhiều sự hoài nghi cũng như lo lắng tại Ấn Độ và có rất nhiều quan tâm đặc biệt xem xét diễn biến tình hình tiếp theo. Ấn Độ đang ở thế phòng bị và theo dõi sát sao mọi việc.

Chris Murck, cựu Chủ tịch Hiệp hội thương mại Mỹ tại Trung Quốc, nhấn mạnh rằng nhìn chung người Trung Quốc phản đối Brexit. LMCA từ lâu đã là đối tác thương mại lớn nhất và Anh là điểm đến được lựa chọn nhiều nhất để đầu tư. Nhiều công ty Trung Quốc đặt trụ sở cho các hoạt động ở khu vực châu Âu của mình tại London. Trung Quốc ủng hộ một LMCA phồn thịnh và thống nhất, và trong khi nước này chưa thể hiện ra mặt việc bất đồng với Brexit, quan điểm của họ đã rất rõ ràng. Từ góc độ kinh tế, một LMCA thống nhất dễ dàng hơn nhiều với Trung Quốc với vai trò là thị trường xuất khẩu. Việc nước Anh rời khỏi LMCA sẽ mang lại nhiều sự bất ổn chẳng hay ho gì cho người Trung Quốc.

3 điểm chính cần lưu ý:

  1. Việc trưng cầu dân ý tại Anh đang đến rất gần, và chiến thắng, dù ở phía nào cũng sẽ mười mươi. Lúc này đây, xu hướng nghiêng về phía ủng hộ Brexit.
  2. Nếu phía đồng thuận Brexit chiến thắng vào ngày 23/6 tới, nước Mỹ đã tuyên bố rõ rằng Mỹ sẽ đàm phán các thỏa thuận thương mai với châu Âu trước tiên, đẩy nước Anh xuống cuối cùng lộ trình đàm phán.
  3. Chiến thắng cho phe ủng hộ Brexit sẽ tạo ra sự bất ổn to lớn cho 2 nền kinh tế hùng mạnh và tăng trưởng nhanh nhất trên thế giới, là Trung Quốc và Ấn Độ, điều sẽ gây ra ảnh hưởng to lớn đến kinh tế toàn cầu.

Nguồn: http://www.apcoworldwide.com/blog/detail/apcoforum/2016/05/25/how-the-world-views-brexit-a-global-assessment-on-the-uk-referendum?utm_source=feedburner&utm_medium=email&utm_campaign=Feed%3A+APCOForum+%28APCOForum%29

Cập nhật về vụ tiết lộ thông tin lịch sử: the Panama Papers

Ngày 9/5 tới đây, Hiệp hội nhà báo điều tra quốc tế (ICIJ), như thông báo trước đây của họ, sẽ công bố các tài liệu chọn lọc được cho là đã bị lộ hoặc bị đánh cắp từ nguồn nội bộ của hãng luật Panama có tên Mossack Fonseca. ICIJ lên kế hoạch công khai những tài liệu này theo dạng cơ sở dữ liệu có thể tìm kiếm.

The Panama Papers

Việc tiết lộ này được dự báo có liên quan đến 200,000 công ty và các tổ chức khác hoạt động dưới 21 hệ thống pháp luật trên toàn thế giới, nơi đa số được xem tại các quốc gia ưu đãi về thuế với chủ thể đến sinh sống hoặc gửi tiền vào. Những hệ thống này bao gồm: Hong Kong, Nevada, Thụy Sĩ, Singapore, Panama và quần đảo Cayman. Các tài liệu này chỉ đích danh các cá nhân có liên quan đến những công ty/tổ chức trên, các cá nhân này được cho là sống tại hơn 200 quốc gia và vùng lãnh thổ.
Khi cơ sở dữ liệu này sẵn sàng để tìm kiếm, người dùng sẽ có thể tìm kiếm các công ty, tổ chức và cá nhân. ICIJ sẽ không công bố các thông tin cá nhân nhạy cảm trên cơ sở dữ liệu này như số hộ chiếu và điện thoại.

Mẹ quê và câu chuyện chén súp Miso nóng

Tags

,

Trăm nghìn thứ cảm xúc giữa cuộc đời này tưởng chừng cứ như màn sương mờ che phủ ánh đèn tâm hồn của mỗi người, cho đến khi tôi tận mắt chứng kiến câu chuyện này. Chuyện chẳng có gì lớn lao với nhiều người đâu, nhưng với tôi, và có lẽ vài người ngồi gần trong tiệm ăn ngày hôm ấy sẽ thấy chùn lòng lại, ngượng ngùng, và nhiều khi lại thấy như đã thấm 1 giọt nước mát nhẹ sâu thẳm trong tâm can vốn đã quen nhịp tranh giành, ngạo mạn, thậm xưng với chốn đi về của mình…

7h30 tối cuối tuần, tiệm ăn phong cách Nhật đông hẳn, đúng dịp cận Tết bạn bè bù khú, người thân quây quần chén chú chén anh một vài đêm nữa là bước sang năm mới. 3 vị khách đứng ngoài nhìn vào tiệm ăn thơm nồng thịt nướng. Chưa đặt bàn sẵn nên họ hy vọng có thể tìm được chỗ, chỗ nào cũng được, miễn vừa cho 3 người và đủ không gian để nghe nhau nói chuyện.

Đâu đến giữa lúc ăn dăm ba món, họ gọi 3 chén súp miso và đợi khá lâu. 20 phút sau đó bạn nhân viên tất tả đặt 3 chén súp nóng lên khay màu xám tro mang đến cho khách. Đặt 1 chén, rồi đến chén thứ 2. Anh này làm đổ cả một chén súp nóng lên vai và đủi người phụ nữ ngồi giữa. Hai nam thanh nữ tú, dường như là con cháu của bà đi cùng, tỏ vẻ tức giận quát lớn anh phục vụ, trong không khí của một hội chợ ẩm thực ngày cuối năm.

Dường như chẳng ai nghe hay để ý trừ một vài người ngồi gần đấy. Một cô đi cùng gia đình của mình nói lớn: “Chị ơi, chị có sao không? Bọn nhân viên này làm ăn kinh dị thất, đổ cả chén súp nóng vào người thế bỏng mất”. Tôi quay sang nhìn người phụ nữ ấy, bà cười, một nụ cười tôi thường thấy của đa số mọi người khi họ lúng túng, khi họ thấy mình trở nên lạ lùng với đám đông còn lại. Bà nói giọng miền Trung: “Không sao, không sao đâu, chỉ là chén súp nóng mà, đây đây có khăn lạnh nà chị, chùi cái hết liền”. Cô kia nói tiếp: “May không là nồi lẩu thì bỏng thật chị ạ”, vừa nói vừa tỏ vẻ khó chịu nhìn người phục vụ. Anh thanh niên đi cùng tiếp lời: “Bắt đền bọn nó, gọi quản lý ra mới vừa”. Bà nhau mày lại, tay vừa chùi những vết loang của chén súp trên chiếc quần đen: “Thôi, mình dễ với người ta, ra đời người khác dễ với mình. Cũng đâu có gì đâu”.

Cái chân lý nghe miệt vườn ấy làm tôi và những người xung quanh tự quay sang cuộc nói chuyện của riêng mình. Vừa trò chuyện, tôi vừa ngẫm: “Giá như ông trời cho mẹ sống cùng con mãi, là vì những nhắn nhủ của mẹ, những yêu thương trần gian của mẹ, những thổn thức động lòng của mẹ”.

Thương mẹ, người mẹ quê ngồi ở giữa, giữa cả trái tim con suốt cả cuộc đời.

Mỹ: Tranh cãi gia tăng về dán nhãn với sản phẩm biến đổi gen

Bài viết của Melissa Musiker, APCO Worldwide in Washington, DC.

http://www.apcoforum.com/the-evolving-debate-on-gmo/

Sau những nỗ lực công bố rộng rãi và đầy tranh cãi ở bang Washington và California nhằm thông qua dự luật (bill) về dán nhãn với sản phẩm biến đổi gen (GMO), Thống đốc Đảng Dân chủ bang Vermont, Peter Shumlin, dự định sẽ ký quyết định thông qua dự luật tương tự để thành luật (law) vào ngày 8/5/2014. Connecticut và Maine cũng đã thông qua dự luật này, nhưng cả 2 bang đều đưa những điều khoản có điều kiện vào (như cần nhiều bang tham gia hơn).

GMO và rộng hơn (by extension) là dán nhãn đã trở thành trung tâm của cuộc tranh luận về công nghệ mang lại những rủi ro về an toàn sức khỏe chưa thể thấy trước, và do đó người tiêu dùng có quyền biết thực phẩm họ dùng có gì (trên nhãn) – và chừng nào chúng ta còn chưa chắc về công nghệ này là an toàn tuyệt đối, nó nên bị cấm. Tuy nhiên, Tổ chức Y tế thế giới, Hiệp hội Y học Mỹ, Viện Khoa học Quốc gia Hoa Kỳ, và Hội Hoàng gia Anh đều tán đồng rằng các thực phẩm có chứa những thành phần có nguồn gốc từ cây trồng biến đổi gen (GM crops) vừa an toàn cho con người để sử dụng và không nguy hiểm hơn việc sử dụng các loại thực phẩm tương tự có thành phần bắt nguồn từ các giống cây trồng biến đổi do lai tạo theo phương pháp truyền thống. Hệ quả của những quan điểm tương phản nhau (dichotomous) đáng ngạc nhiên này là dấy lên các tranh cãi kiểu “anh ta đã nói, bà ta cho rằng” với nhiều sự bức xúc (hysterics) và các chiến dịch truyền thông ngốn nhiều tiền của.

Mở đầu với loạt bài trên website  Grist.org “Panic Free GMOs” written by Nathanael Johnson đã đi đến kết luận rằng cuộc tranh luận về GMO giáo điều, sáo rỗng (clichéd), đi lạc hướng, và nhìn chung là bị thổi phồng (overblown), cuộc tranh luận này đã dần chuyển về cốt lõi của vấn đề. Johnson đã nhận được những bức thư thể hiện sự căm phẫn và hàng loạt (outpouring) sự ủng hộ từ những người cùng quan điểm nhưng cảm thấy như đang đe dọa và lảng tránh nếu họ nói những điều đó ra. Một cuộc tranh luận lờ đi GMO, một nhóm những lãnh đạo tài bà và có uy tín tuyên bố khéo léo hơn chẳng còn tập trung vào những ứng dụng hiện tại của công nghệ biến đổi gen và những người có lợi từ nó.

Tôi cho rằng phản ứng này có thể được so sánh như việc lảng tránh công nghệ biến đổi gen và đánh giá nhầm công nghệ này tương tự như việc chối bỏ về biến đổi khí hậu và những đặc tính của nó của phái bảo thủ, chống lại GMO là chống lại khoa học. Vài tuần sau, 2 bài báo về “phong trào thức ăn tốt cho sức khỏe” của 2 luật sư uy tín – Mark Bittman tờ New York Times và Michael Pollan tờ New Yorker. Cả 2 bài viết này đều thể hiện sự thay đổi cách nhìn nhận của họ. Họ cho rằng mình không chống lại công nghệ GMO, nhưng họ quan ngại về những ứng dụng hiện tại (và xa hơn là tương lai) cổ súy cho việc sử dụng thuốc trừ sâu và thuốc bảo vệ thực vật, làm giàu (pad the pocket) cho các tập đoàn nông nghiệp lớn (big ag), và những điều đó là hoàn toàn đi ngược với các điển hình trong phát triển bền vững. Bằng cách này, họ có thể tiếp tục ủng hộ phe truyền thống (các sản phẩm tự nhiên) nhưng không bị xem là “bài trừ công nghệ”. Điều này một lần nữa được nhắc lại trong hội nghị của  National Geographic Future of Food tổ chức tại DC, với sự có mặt của thành viên APCO IAC, cựu Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp Mỹ Dan Glickman đã nỗ lực phân tích kỹ vấn đề này.

Điểm chú ý thứ hai quanh động thái này là dù những người ủng hộ sản phẩm biến đổi gen không còn nói thẳng ra là họ quyết tâm theo đuổi GMO. Họ vòng vo nói rằng họ tin vào công nghệ sinh học hoặc kỹ thuật cấy ghép cây trồng hiện đại là công cụ quan trọng trong bộ kỹ năng nông nghiệp và những ứng dụng mới của công nghệ thúc đẩy hơn nữa các thực tiễn mang tính bền vững, chống hạn hạn, bệnh tật, chất dịnh dưỡng ngày được bù đắp, v.v. Trong khi ủng hộ công nghệ này, họ bớt đặt nặng (downplay) vai trò của công nghệ này và cùng lúc gần như luôn miễn cưỡng đồng ý (acquiesce) rằng những ứng dụng đầu tiên của công nghệ này (ví dụ như Roundup Ready) không thân thiện với người tiêu dùng và dễ dàng gánh chịu nhiều sự chỉ trích. Thêm vào đó, chúng tôi còn thấy rằng chính những người ủng hộ này hoặc không chủ động tham gia về vấn đề “quyền được biết” hoặc họ không nhìn thấy sự cần thiết trên cơ sở thuần khoa học nhưng hiểu tại sao nhiều người tiêu dùng lại muốn có quyền được biết. Ẩn dưới những điều này (read between the lines), tôi tin là họ đang đề xuất rằng ngành công nghiệp thực phẩm cần phải dán nhãn GMO hoặc quyết liệt hơn với những sản phẩm không phải GMO và xa hơn nữa.

Vậy Dự luật về dán nhãn hàng biến đổi gen của bang Vermont và hàng loạt dự luật tương tự còn tranh cãi trên khắp nước Mỹ sẽ thế nào? Các nhà phân tích luật đang xem xét và nhiều người còn cho rằng các dự luật này thách thức nền tảng Tu chính án thứ nhất (First Amendment) trong việc bảo vệ ngôn luận thương mại và hạn chế ngôn luận phản biện. Vấn đề không phải là dự luật mà ai sẽ là người đứng lên để tỏ rõ quan điểm. Thực sự sẽ rất thú vị để xem ai góp ý còn ai thì không.

Theo tôi, có 2 điểm sáng trong những vấn đề này. Trước hết, Cục dược phẩm của chính quyền Obama sẽ có những hành động thiết thực với điều mà trước đây họ chưa bao giờ gặp phải. Không có chứng cứ nào cho thấy cần dán nhãn bắt buộc; vì vậy, một hệ thống toàn quốc về dán nhãn tự nguyện với sản phẩm không biến đổi gen được mong đợi để không gây khó khăn cho người tiêu dùng. Thứ hai, quan trọng hơn, kết quả của việc làm này sẽ đặt dấu chấm hết trong những tranh luận thiển cận và hướng đến những kinh nghiệm tốt nhất trong nông nghiệp không những nhằm cải thiện môi trường và bền vững mà còn hướng đến con người, vì lợi ích của mọi người.

Mỹ: Quy định mới về dán nhãn ảnh hưởng thế nào đến Công nghiệp thực phẩm toàn cầu

APCOForum

Đầu tháng 4/2014, chính quyền Obama đã tiết lộ thông tin quan trọng nhất về dán nhãn dinh dưỡng (nutrition labeling) lên thực phẩm trong hơn 20 năm qua, từ đây, người dân Mỹ có thể tự mình kiểm tra lượng calories và lượng đường tiêu thụ của mình.

Cựu Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp Mỹ Dan Glickman (thời tổng thống Clinton) cho rằng quy định này cho phép người tiêu dùng tiếp cận thông tin về thực phẩm đóng gói và những sản phẩm tương tự dễ dàng hơn. Các quy tắc này không phải là không gây nhiều tranh cãi trong ngành công nghiệp thực phẩm, và vẫn chưa rõ đưa vào thực hiện như thế nào, nhưng quy định này rất phù hợp trong phạm vi rộng hơn của việc tăng cường công bố thông tin về thành phần thực phẩm, đặc biệt là chất béo, calories, và đường – có lẽ muối sẽ là thành phần kế tiếp. Vấn đề liên quan đến quy định này là nó sẽ ảnh hưởng đến các nhà sản xuất Mỹ như thế nào? Tương tự, nó sẽ ảnh hưởng đến thương mại quốc tế ra sao? Quy định này sẽ có liên hệ mật thiết với các vấn đề dán nhãn khác, bao gồm dán nhãn sản phẩm biến đổi gen (Genetically Modified Organism), mà quy định hiện tại chưa điều chỉnh. Chính quyền Obama chưa thực tiếp tham gia vào tranh luận về sản phẩm biến đổi gen, nhưng nhiều nước trên thế giới đã sôi nổi thảo luận về mực độ công khai thông tin trên bao bì để giải quyết vấn đề đó. Quy định này còn phù hợp với những gì mà các nước khác đang làm, đặc biệt trong lĩnh vực đường, nhưng nó phản ánh một thời đại mới của chính quyền và thực phẩm.

Nhiều thành phần khác nhau trong ngành công nghiệp thực phẩm đang nỗ lực đưa nhiều thông tin hơn đến người tiêu dùng. Tổ chức y tế thế giới gần đây đã tham gia các vấn đề liên quan đến đường, nhưng nhiều công ty có lẽ không liên quan đến quy định mới này, đang cố gắng chạy trước cuộc chơi. Nhiều tổ chức, như Hiệp hội các nhà sản xuất hàng tạp hóa, đại diện cho tất cả các công ty tạp hóa thể hiện nhiều quan điểm khác nhau. Họ không hoàn toàn đồng ý với những điều Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (Food and Drug Administration) đề xuất. Họ cũng không đồng tình về vị trí của nhãn, và đề nghị dán nhãn tự nguyện (voluntary labeling). Trong vài năm tới, các công ty thực phẩm trên toàn thế giới sẽ đứng trước chính phủ các nước về vấn đề này. Một trong những nội dung nổi bật là vai trò của các căn bệnh mãn tính (chronic disease) và các bệnh không lây nhiễm (non-communicable diseases) bao gồm tiểu đường, tim mạch, và ung thư, và liệu có chứng cứ rõ ràng không, liên quan đến calories, và đường là nguyên nhân của những bệnh này. Chính phủ sẽ tìm cách để quản lý vấn đề đó và câu hỏi đặt ra là: Các quy định liệu có phù hợp? Cần có đủ thời gian để thực thi không? Khoa học có tiến bộ theo kịp không? Khi đa số các nước bắt đầu giải quyết bài toán chi phí chăm sóc sức khỏe quyết liệt hơn, chính phủ các nước và lĩnh vực tư sẽ phản ứng lại với vấn đề dán nhãn vì nó liên quan đến các căn bệnh mãn tính và bệnh không lây nhiễm.

Ngày càng nhiều công ty sẽ nỗ lực chứng minh (stake out) việc hợp tác giải quyết những vấn đề này. Vài công ty có thể sẽ khiên cưỡng với những ràng buộc của chính phủ, một số còn muốn tự do thử nghiệm, và một ít công ty nhỏ hơn về thực phẩm hữu cơ sẽ vượt qua những giới hạn của mình (push the envelope). Nhìn chung, ngành công nghiệp thực phẩm đã tỏ ra có năng lực và hiệu quả. Nếu nhìn vào cổ phiếu ngành này trong vài năm qua, họ có thể được xem là một trong những ngành nhiều lợi nhuận nhất, điều chưa từng xảy ra trước đây. Ở châu Âu, vẫn có một cuộc tranh luận đang diễn ra về quy định dán nhãn thực phẩm. Người tiêu dụng nhận nhiều thông tin về thành phần thực phẩm và một quy định mới của Liên minh châu Âu sẽ có hiệu lực vào tháng 12 năm 2014 với thông tin dinh dưỡng bắt buộc trên các sản phẩm chế biến, bao gồm: dán nhãn xuất xứ, ghi chú về ngày tháng, sự rõ ràng và hợp lệ của thông tin về thực phẩm, dán nhãn của thực phẩm đã qua chế biến không bao gói sẵn (non-pre-packed food) và các chất gây dị ứng (allergen). Tuy nhiên, Anh là nước duy nhất ở châu Âu có hệ thống dán nhãn thực phẩm kiểu đèn giao thông: họ đã giới thiệu hệ thống dán nhãn dinh dưỡng trước bao bì vào tháng 6/2013, phân loại thực phẩm đỏ, vàng, hoặc xanh theo hàm lượng chất béo, muối, và đường. Tháng 2/2014, các kiểm soát viên Liên minh châu Âu đã điều tra xem liệu hệ thống dán nhãn theo kiểu này có thích hợp (compatible) với quy định của Liên minh châu Âu về tự do hàng hóa hay không, sau khi nhiều nước thành viên khác của Liên minh, dẫn đầu là Ý, cho rằng việc làm này không công bằng. Nước Anh cho rằng việc thực thi hoàn toàn tự nguyện và hoàn toàn phù hợp cơ sở pháp lý của luật thực phẩm châu Âu. Những nhà sản xuất thực phẩm Ý cũng cáo buộc rằng hệ thống đèn giao thông không thể xem xét đến truyền thống ẩm thực phía Nam sử dụng thức ăn có ít hàm lượng chất béo cao và là một phần trong chế độ ăn kiêng cân bằng. Cựu Bộ trưởng Glickman chỉ ra rằng ngành thực phẩm nên tiến hành lộ trình này theo nhiều hình thức dán nhãn tiêu chuẩn hơn. Vấn đề thực sự giờ đây, và có lẽ trong vài năm tới là làm thế nào dán nhãn các thực phẩm biến đổi gen. Đây là sự khác biệt rất lớn giữa Hoa Kỳ và phần còn lại của thế giới, đặc biệt là châu Âu.

Christian Murck, Cựu Chủ tịch Ban lãnh đạo Hiệp hội thương mại Mỹ tại Trung Quốc nhấn mạnh rằng vấn đề cơ bản nhất bên trong Trung Quốc không phải là dán nhãn thực phẩm, mà chỉ đơn giản là an toàn vệ sinh thực phẩm và mối nguy từ thực phẩm gây ngộ độc. Chính phủ Trung Quốc quản lý khá yếu kém và đặt nhiều sự quan tâm về điểm bán hàng nhiều hơn. Khi đó, nhà bán lẻ đặt nặng trách nhiệm lên toàn bộ chuỗi thực phẩm. Một trong những thách thức tại Trung Quốc là phát triển hệ thống quản lý kết nối tốt hơn, trao trách nhiệm cho nhà sản xuất và có năng lực mạnh mẽ hơn để theo dõi chuỗi cung ứng. Cuối cùng, nhiều vấn đề thương mại nông nghiệp vẫn còn tồn đọng giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, vài vấn đề xoay quanh khoa học kỹ thuật và bảo hộ thương hiệu cho thực phẩm. Mặt hàng gần đây thu hút sự chú ý là bắp (ngô). Hầu hết bắp sản xuất từ Mỹ là biến đổi gen và Trung Quốc không chấp nhận vì phía họ vẫn chưa thống nhất những phát kiến gần đây của sản phẩm biến đổi gen. Đại sứ Mỹ tại Trung Quốc, Max Baucus, cựu Thượng nghị sỹ bang Montana, có sự hiểu biết thấu đáo về những vấn đề thực phẩm và nông nghiệp, vì vậy có thể sẽ là cơ hội để giải quyết vấn đề này giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc. Tim Roemer, cựu Đại sứ Mỹ tại Ấn Độ, cho rằng Ấn Độ đang đối mặt với những thách thức nghiêm trọng về bảo quản thực phẩm trên phương diện mang thức ăn từ nông trại đến bàn ăn. Tại Ấn Độ, hơn 30% thực phẩm bị phung phí trong chuỗi cung ứng lạnh (cold supply chain hoặc cold chain) (1).  Ấn Độ cần cải thiện hoạt động nhà kho và cơ sở hạ tầng. Theo đó, các công ty lớn muốn khoa trương hình ảnh của mình tại những nơi như Ấn Độ và thâm nhập thị trường bán lẻ, sẽ nghĩ ra nhiều hoạt động giúp ích cho nông dân cải thiện chuỗi cung ứng lạnh và mang thực phẩm của họ trực tiếp đến các quầy hàng hiệu quả và an toàn hơn. Đây là cơ hội thể hiện trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp, đặc biệt trong điều kiện luật mới vừa ban hành tại Ấn Độ. Tóm lại, có 3 thông tin quan trọng (takeaway) tại cuộc họp này là: 

1. Vẫn sẽ đợi xem quy định mới về dán nhãn của Hoa Kỳ sẽ ảnh hưởng thế nào đến hành vi tiêu dùng, nhưng có thể nó sẽ có tác động như hiệu ứng gợn sóng (ripple effect) (2) với hành vi doanh nghiệp trước hết, đặc biệt khi cuộc tranh luận về thực phẩm biến đổi gen càng quyết liệt hơn trong những tháng tới.

2. Các công ty thực phẩm đang làm ăn hết sức thuật lợi trên thị trường chứng khoán, là động cơ cho họ tiếp tục duy trì trước những quy định về dán nhãn và các vấn đề quản lý khác.

3. Sẽ có một cơ hội nào đó để cải thiện hợp tác giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc về vấn đề nguồn cung thực phẩm, đặc biệt nếu cả hai bên cùng đạt được thỏa thuận về bắp biến đổi gen. 

Bài viết gốc bản tiếng Anh: 

(1) Chuỗi cung ứng lạnh: khái niệm phổ biến ở các nước có nền nông nghiệp phát triển, là các chuỗi cung ứng có khả năng kiểm soát và duy trì nhiệt độ thích hợp với các loại hàng hóa có yêu cầu bảo quản lạnh khác nhau, nhằm bảo đảm và kéo dài tuổi thọ của các mặt hàng nhạy cảm với nhiệt độ cao như sản phẩm nông nghiệp, thủy hải sản, hàng đông lạnh chế biến, hoa tươi cắt cành, các sản phẩm dược phẩm đặc biệt là vắc xin.

http://vinafco.com.vn/9-tin-tuc/tin-hoat-dong-nganh/106-chu%E1%BB%97i-cung-%E1%BB%A9ng-l%E1%BA%A1nh-ti%E1%BB%81m-n%C4%83ng-ph%C3%A1t-tri%E1%BB%83n-ng%C3%A0nh-logistics-vi%E1%BB%87t-nam.html

(2) Ripple effect: a situation in which one event causes a series of other events to happen

http://www.merriam-webster.com/dictionary/ripple%20effect

Malaysia. Một chuyến đi. (P1)

Tất cả đều nhanh chóng như một cái chớp mắt: từ lúc đặt vé qua AirAsia vào tháng 8, đến lúc bay, lúc đến, và lúc về.

Malaysia đón 3 đứa lóng ngóng từ Vietnam sang vào 1 chiều nắng nóng…

Ở Malaysia có 2 sân bay quốc tế lớn: 1 là KL International Airport, 2 là sân bay dành cho hãng bay giá rẻ (LCCT). Và AirAsia là một trong các hãng bay loại 2. Đến sân bay lúc 11:30 am, hàng loạt tuyến bus trải dài mang tên LCCT của các hãng khác nhau: Aerobus, Skybus,… Với giá vé maximum là RM10 (gần VND70,000) để đi đến KL Sentral Station – trạm dừng chân của tất cả những ai chọn phương tiện xe điện (Monorail, LRT,…) và các chuyến bus nhanh (KL Transit) để đến nhiều địa điểm khác nhau của Malay. Mất gần 1h30 phút để đi từ LCCT về KL Sentral, chúng tôi thực sự hào hứng khi thấy hàng loạt các tuyến xe điện khác nhau ở KL Sentral.

Chọn Pasar Seni (Central Market) làm điểm dừng chân đầu tiên, chúng tôi mất khoảng RM1 để dùng xe điện đến đó. Có rất nhiều máy thanh toán tự động để mua coin (thẻ màu xanh nhỏ), đi đến các điểm trong hành trình của xe điện. Khu chợ này rất đặc trưng với những sản phẩm từ lụa  như khăn choàng cổ, áo truyền thống của nhiều dân tộc khác nhau ở Malaysia. Bạn nên đi lên lầu để có nhiều lựa chọn hơn thay vì dừng ở tầng trệt. Giá cho mỗi khăn choàng, tùy loại vải, có giá dao động cũng khá cao. Điểm đặc biệt lưu ý là bạn nên trả giá xuống còn 70% giá niêm yết, nếu đủ tự tin thì hơn nữa cũng được. Người bán hàng rất thân thiện, thuận bán vừa mua, không được thì cũng chẳng sao.

Từ Pasar Seni có 1 tuyến bus free đến KWC (Wholesale Centre), các bạn cũng nên đến nơi này vì nổi tiếng bán hàng giá sỉ và đa dạng về chủng loại. Tiếc là cả nhóm quyết định đi tiếp đến Berjaya Times Square thay vì đến đấy nên cũng chưa tận mắt nhìn thấy KWC hoành tráng thế nào.

Thực sự không ấn tượng lắm với Berjaya Times Square, được rất nhiều tín đồ du lịch gợi ý nên dừng chân và mua sắm. Vì các mặt hàng cũng không phải chăng và food court nhiều khi không tốt bằng Việt Nam. Không biết có phải đi vào cuối tuần hay không mà BTS vắng teo, chỉ có tầng 1 với 2 là hoạt động, những khu trò chơi và những shop khác cũng đóng cửa kín bưng, làm tinh thần mua sắm thả ga cũng bị nao núng😀

Kỹ năng đi tàu điện. Quá xa lạ với kiểu tàu điện này nên lúc đầu đi nhầm chuyến hơi mất thời gian do không định hình được. Có nhiều phương án để tiết kiệm thời gian hơn khi đi tàu điện:  Hỏi người địa phương; Đọc kỹ map ở các bàn thông tin; Nhìn kỹ thông báo chuyến tàu đến – đi có hiển thị tại nhà ga. Tuy nhiên, dù là cách nào thì bạn cũng nên chuẩn bị tâm thế hiểu được hướng đi, điểm đến của mỗi chuyến. Và thực tế thì bài học khi đi nhầm chuyến cũng không quá đắt khi mỗi lượt một người chỉ mất khoảng RM2, tùy theo độ dài điểm đến (Cái này thì máy mua coin tự động sẽ tính giúp bạn).

KLCC. Tháp đôi (Twin Towers) (còn tiếp)

Chương trình Học bổng AmCham 2013 – Hiệp hội thương mại Mỹ tại Việt Nam

Hiệp hội Thương mại Mỹ tại Việt Nam (AmCham Vietnam) trân trọng giới thiệu:

HỌC BỔNG AMCHAM 2013

“Khởi đầu tương lai nhân tài Việt!”

Chương trình sẽ trao 45 suất học bổng trị giá 10.000.000 đồng/suất và nhiều khóa huấn luyện kỹ năng mềm cho các sinh viên  với thành tích học tập xuất sắc, khả năng giao tiếp tiếng Anh tốt và tham gia tích cực tham gia vào các hoạt động xã hội đến từ 11 trường đại học tại thành phố Hồ Chí Minh:

  • Khối Đại học Quốc gia TP.HCM:
    • ĐH Bách khoa
    • ĐH  Khoa học Tự nhiên
    • ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn
    • ĐH Kinh tế – Luật
    • ĐH Công nghệ Thông tin
    • ĐH Quốc tế
  • ĐH Ngoại thương CS II tại TP. HCM
  • ĐH Ngân hàng
  • ĐH Hoa Sen
  • ĐH Luật
  • ĐH Sư phạm Kỹ thuật TP. HCM

 

ĐIỀU KIỆN THAM GIA:

  • Sinh viên từ năm ba đến năm cuối hệ chính quy niên khóa 2013 – 2014 đến từ 11 trường ĐH nêu trên
  • Điểm trung bình tích lũy từ 7.0 trở lên
  • Hoạt động ngoại khóa tích cực và có định hướng nghề nghiệp rõ ràng
  • Giao tiếp tốt bằng tiếng Anh

 

LỢI ÍCH CỦA SINH VIÊN KHI NHẬN HỌC BỔNG:

 

  • Nhận học bổng 10.000.000 đồng tiền mặt và tham gia khóa huấn luyện kỹ năng mềm
  • Được công nhận bởi 500 công ty hội viên của AmCham
  • Cơ hội thực tập tại AmCham và 500 công ty hội viên AmCham
  • Cơ hội tham gia các chương trình AmCham tổ chức như Quỹ Hỗ trợ Cộng đồng AmCham Vietnam, Ngày Thế giới Tôn vinh Người hiến máu Tình nguyện, Ngày Thế giới Dọn sạch Biển, ngày Quốc khánh Hoa Kỳ, Dạ tiệc Cuối năm…
  • Trực tiếp đóng góp vào chương trình Học Bổng AmCham bằng cách tham gia vào Ban Quản lý Chương trình cùng với nhân viên AmCham và các chuyên gia cấp cao từ các công ty thành viên AmCham.

 

Hãy đến với NGÀY HỘI THÔNG TIN HỌC BỔNG AMCHAM 2013 để:

  • Tìm hiểu cách thức nộp đơn và quy trình xét tuyển học bổng
  • Trao đổi cùng đại diện của AmCham và các nhà tài trợ
  • Chia sẻ kinh nghiệm từ các cựu sinh viên đã đạt học bổng
  • Giao lưu tại gian hàng của các công ty và nhận ngay những phần quà hấp dẫn
  • Rút thăm trúng thưởng với phần quà là học bổng toàn phần từ Yola Institutes

AmCham Scholarship 2013 - Banner

Thời gian: Thứ Bảy ngày 7 tháng 9 năm 2013 | 8h – 11h

Địa điểm:  Riverside Palace, 360D Bến Vân Đồn, Q.4, TP. Hồ Chí Minh

Xem thông tin chi tiết và đăng kí tham gia chương trình tại:
http://www.amchamvietnam.com/events/amcham-scholarship-2013-information-session/

Tham gia fan page của chương trình để cập nhật các thông tin mới nhất tại: https://www.facebook.com/amchamscholarship

 

Tại sao Yahoo trả 1 tỷ đô la Mỹ để mua lại Tumblr dù doanh thu Tumblr chỉ vỏn vẹn có 13 triệu đô la Mỹ?

Yahoo vừa mua lại Tumblr với giá $1.1 tỷ đô la — thương vụ vừa đến hồi kết vào đêm Chủ nhật 26/5/2013.

Một thông tin được trích dẫn khá nhiều là thông báo vụ mua lại: Doanh thu Tumblr chỉ có vỏn vẹn 13 triệu đô la năm 2012, sau khi tính luôn 125 triệu đô la nguồn quỹ đầu tư.

Với tình hình kinh tế diễn biến hết sức phức tạp như hiện nay, tại sao Yahoo còn xem xét ở mức giá cao đến vậy?

Rất đáng so sánh thương vụ Yahoo-Tumblr với thương vụ 1 tỷ đô la mà Facebook đã mua lại Instagram năm ngoái. Và không chỉ đơn giản vì 2 con số là giống nhau.tumblr-yahoo-650x0

Có nhiều sự tương đồng giữa cách mà Yahoo và Tumblr làm ăn với nhau, cũng như Facebook và Instagram.

Rõ ràng là Tumblr chỉ mới ăn nên làm ra.

CEO của Tumblr, David Karp trước đây thờ ơ với quảng cáo (Có lần anh ta còn nói quảng cáo khiến chúng ta phát ốm). David thích hoàn thiện trải nghiệm người dùng Tumblr và gia tăng số lượng người dùng. Quay lại năm 2011, những nỗ lực tài trợ của Tumblr là 1 trò hề. Việc làm đó chỉ bắt đầu tốn ngân sách quảng cáo cách đây 1 năm.

Tuy nhiên, gần đây Tumblr đã tiến thêm vài bước để chứng tỏ sự nghiêm túc để kiếm lợi từ 90 triệu bài viết hằng ngày của 100 triệu người dùng. Hành động này gợi nhớ lại cách mà Facebook đã tung ra cổ phiếu lần đầu tiên, và sau ki mua lại Instagram:

  • Tumblr bắt đầu cho đăng các thông tin quảng cáo ở giao diện tin tức của người dùng di động, giống điều Facebook đã làm với “các mẩu tin được tài trợ”
  • Tumblr đã tuyển Giám đốc Bán quảng cáo, Lee Brown từ Groupon. Khi Facebook tuyển Carolyn Everson cho vị trí này, từ Microsoft, điều này đã làm thay đổi cách mà các agencies quảng cáo nhìn nhận về Facebook – và tiền cứ vào đều đều.
  • Tumblr đã đặt tên danh sách những agencies hạng A mà Tumblr rất thích hợp tác – hao hao như danh sách những nhà phát triển tiếp thị ưa chuộng của Facebook (Preferred Marketing Developer). 
  • Tumblr  đã dần cải thiện chức năng phân tích – vì các nhà quảng cáo không muốn dùng media nếu như họ không thể ước tính cái họ nhận được là gì.
  • Tumblr cũng chịu chung số phận mà các nhà quảng cáo đã từng gặp phải với Facebook: Rằng một khi các nhãn hiệu cho đăng những thông tin của họ trên Tumblr, họ cảm thấy ngán sử dụng công cụ miễn phí này và họ dần từ bỏ việc làm này. Việc tạo ra nội dung thú vị và gắn kết khá khó khăn và tốn thời gian. Đơn giản hơn là chỉ quảng cáo và trả tiền
  • Và những nhà quảng cáo đã than vãn về việc không có được Tumblr, như họ đã làm với Facebook. Digiday đã thông báo, “Một nhà cung cấp công cụ quản lý xã hội đã nói trắng ra rằng không khách hàng nào buộc Tumblr phải được tích hợp. Đó là một báo hiệu nguy hiểm”

Điều khiến nhiều người hiểu nhầm về Tumblr, và điều Yahoo cảm thấy đáng để đầu tư vào Tumblr, đó là Tumblr không được xem là “blogging platform”.

Chắc chắn, người dùng có blogs để đăng tải nội dung. Nhưng một khi bạn là người dùng Tumblr, bạn thấy được niềm vui thực sự từ Tumblr là xây dựng 1 News feed mà bạn chỉ thấy được những người dùng khác bạn đã “like”. Muốn lướt qua tất cả các dòng tin cùng lúc? Tumblr. Khi thành viên bắt đầu trở thành bạn của nhau, họ bắt đầu gửi tin nhắn cho nhau.

Bữa tiệc thực sự trên Tumblr diễn ra ở sau dashboard, không phải trên giao diện bên ngoài của người dùng.

Đó là lý do tại sao Tumblr trở nên thông dụng với những người trẻ – đơn giản là mạng xã hội mà bậc phụ huynh vẫn chưa thực sự hiểu.

Giao diện bên trong của Tumblr cực kỳ dễ sử dụng để kiếm tiền trong tương lai, cũng như Facebook và Instagram cũng sẽ như vậy.

Tất cả giải thích tại sao 1.1 tỷ đô la không hoàn toàn điên rồ cho 1 công ty mới khởi nghiệp trị giá 13 triệu đô.

Read more: http://www.businessinsider.com/why-yahoo-might-pay-1-billion-for-tumblr-2013-5#ixzz2TqjcAF6W

10 thói quen xấu làm hại sự nghiệp của bạn

10 dấu hiệu cho thấy bạn đang suy sụp trong sự nghiệp của mình.

  1. Trả lời câu hỏi, “Hôm nay ngày làm việc thế nào?” thường về các câu chuyện phiếm hay than phiền về đồng nghiệp và khách hàng.
  2. Buổi workshop cuối cùng bạn tham gia là một khóa học bắt buộc của công ty về an toàn nơi làm việc cách đây 2 năm, và bạn gần như không thể nhớ bất kỳ điều gì ngoại trừ bánh ngọt tại đó.
  3. Bạn không thêm vào danh sách những người bạn mới vào mạng lưới quan hệ của mình trong tháng qua, và vài trong số những thông tin của những người bạn có sẽ không bắt máy khi bạn gọi nữa.
  4. Bạn đã từng tham gia vào một hiệp hội nghề, nhưng đã không còn tham gia nữa chỉ vì HÃY ĐIỀN VÀO LÝ DO CỦA BẠN Ở ĐÂY.
  5. Phản ứng của bạn khi có ai đó gợi ý thường bắt đầu bằng, “Vâng, nhưng…”
  6. Khi được yêu cầu tham gia vào một dự án đặc biệt tại nơi làm việc, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện là “Ồ không, tại sao lại là tôi?” hoặc, “Nghĩa là tôi phải thức khuya?”
  7. Sếp của sếp bạn không hề biết bạn làm gì. Hoặc tệ hơn là: Sếp của bạn không biết bạn làm gì.
  8. Bạn dưới 45 tuổi, và đã mơ mộng vể tuổi hưu của mình.
  9. Người duy nhất bạn cảm ơn tuần trước là người đã thối lại tiền cho 1 tách cà phê của bạn.
  10. Danh tiếng tại nơi làm việc của bạn đã bắt đầu, “Ồ. Anh ta là 1 người thú vị.”

Nếu câu trả lời là “Đúng” cho tất cả các điều trên, hoặc là bạn đang, hoặc đã bước vào giai đoạn suy sụp của sự nghiệp. Càng ít quan tâm tới điều này, bạn sẽ càng gặp khó hơn khi bắt đầu thay đổi theo chiều hướng tích cực. Tin vui là có vài bước đơn giản để thay đổi tích cực hơn:

10 bài tập để tránh những thói quen xấu ảnh hưởng đến sự nghiệp

  1. Nhảy ngay ra khỏi những câu chuyện phiếm (gossip).
  2. Ưu tiên cho việc học. Nếu không thể tham gia vào 1 khóa học, hãy tìm 1 hội thảo trên mạng (webinar) miễn phí và những khóa học có thể tải về. Học không chỉ là thu nhặt những kỹ năng và kiến thức mời, nó còn là một quả đấm làm lung lay những giả định hời hợt và định kiến sai lệch của chúng ta.
  3. Nói chuyện với ai đó bạn chưa từng nói vào mỗi tuần. Hỏi họ về sở thích, thách thức, gia đình họ. Việc làm ăn chủ yếu liên quan đến tiền, nhưng được vun đắp (nurture) qua những mối quan hệ cá nhân.
  4. Tham gia một hiệp hội nghề – và không chỉ vì để có gì đó đưa vào mục Hiệp Hội Chuyên nghiệp (Professional Affiliations) trong lý lịch làm việc của mình. Các cơ hội giao lưu, thông tin sớm về tiến triển ngành, và chuẩn bị cho các cơ hội sắp tới là điều vô giá.
  5. Chú ý khi ai đó đưa ra đề nghị. Tốt thôi, vài người trong số họ sẽ chỉ là những gã ngốc hoặc viễn vông, nhưng vài người khác sẽ cho bạn sự thật hoặc thậm chí là nhanh nhạy, và bạn sẽ chẳng biết đâu là đâu nếu không dành thời gian lắng nghe.
  6. Tận dụng cơ hội để làm những việc ngoài mô tả công việc hay vùng an toàn của mình. Điều này không chỉ là cách để trau dồi kỹ năng, kiến thức mà còn là cơ hội để người khác hiểu bạn là ai và bạn có gì đó để nói.
  7. Hãy chắc rằng các sếp của bạn (higher-ups) hiểu bạn đang cống hiến thế nào tới một cách tổng quát nhất. Đảm bảo là BẠN hiểu được bạn đang cống hiến tương tự như họ nghĩ. Chẳng có nhân viên nào dễ dàng hơn để một người ra quyết định là nên cắt giảm anh ta khi giảm nhân sự (downsizing) khi công việc của anh ta còn là 1 ẩn số với người khác.
  8. Tìm thứ gì đó ngay bây giờ khởi động và truyền năng lượng cho bạn trong hôm nay. Đặt ít nhất 1 mục tiêu cá nhân và 1 mục tiêu sự nghiệp khả thi trong tương lai gần, và lên kế hoạch để thực hiện nó.
  9. Tiếp thu thái độ của lòng biết ơn. Đây không phải là vui tính không ngừng và khiến người khác cảm thấy khó chịu, mà là dành thời gian để ghi nhận những ai mà bạn nợ họ 1 lời cảm ơn.
  10. Nếu bạn đang được xem là “thú vị”, nhiều khả năng bạn sẽ vượt qua sự mỉa mai và chua chát này. Những người hay nghi ngờ và ác miệng có thể thấy vui với những câu chuyện châm biếm, nhưng họ chỉ giỏi những chuyện đó Họ không là những đồng nghiệp tốt, không ai tin tưởng vào họ, và họ sẽ chẳng thăng chức hay đề bạt cho những cơ hội mới.

Bản gốc bằng tiếng Anh: http://www.careerealism.com/10-bad-habits-that-can-harm-your-career/

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.